Công sở: Khi chị em chạy đua theo mốt

Chị Xuân Bình (doanh nghiệp nước ngoài) cho hay: “Năm nay màu xanh lá và màu cam rất hot. Mình lại chẳng có chiếc váy nào màu này. Nhìn mọi người mặc mà sốt ruột quá. Hôm qua vừa phải đi shopping một vòng, may cũng tậu được mấy cái khá ưng”.

Công sở: Khi chị em chạy đua theo mốt

Mùa đông đến đồng nghĩa với việc một cuộc chạy đua thời trang trong giới văn phòng lại bắt đầu…
Ít ai để ý rằng: công sở chính là một sàn catwalk rộng lớn và thực tế nhất trong cuộc sống này. Ở đó, những người mẫu “không chuyên nhưng có duyên” hàng ngày đã trình diễn rất nhiều mẫu thời trang được cập nhật liên tục và nhanh chóng.

Từ giày dép đến phụ trang

Với nhiều cơ quan, doanh nghiệp quy định rõ và yêu cầu việc mặc đồng phục, thì các chị em bị hạn chế rõ ràng trong việc sưu tầm và diện mốt mỗi ngày. Tuy vậy, “cái khó ló cái khôn”, không khoe được quần áo thì ta khoe giày dép, phụ trang.

Chị Hoài Giang (nhân viên ngân hàng) kể: “Ở văn phòng mình có chị có tất cả đến 30 đôi giày dép, khoảng gần 20 đôi sandal, số còn lại là giày với bốt. Sở dĩ có sự chênh lệch về số lượng giữa hai loại là vì mùa đông mới chớm và chị ấy chưa sắm được gì mới. Gần như mỗi ngày chị ấy đi một đôi. Mà toàn giày xịn thôi, chứ không tin hàng made in Viet nam tầm tầm đâu”.

Ở công sở, những người có số lượng giày dép nhiều như chị Hoài Giang kể không phải quá nhiều nhưng cũng không thực sự hiếm. Những cơ quan phải mặc đồng phục không có điều kiện diện mốt quần áo thì giày dép trở thành đích nhắm của thời trang. Trung bình, ít nhất, mỗi chị em cũng có khoản 4, 5 đôi cho mỗi mùa.

Đi cùng với giày dép và khăn, dây buộc tóc và thắt lưng và áo mặc trong áo khoác đồng phục (nếu có). Bởi đơn giản, chị em nào chú ý tới thời trang đều biết rất rõ, trang phục không thể kết hợp tùy tiện. Việc phối hợp đồ phải theo tông màu và ý tưởng nhất định. Màu giày, kiểu giày sẽ đi cùng gu với khăn quàng cổ, dây buộc tóc hay thắt lưng đi kèm.

Chị Quỳnh Nga (nhân viên bán hàng) cho biết: “Mới đầu đông, nhưng ngoài cửa hàng có những mẫu khăn nhẹ gì thì ở siêu thị mình có thể đếm tương đối đủ những mẫu đó. Tất cả mọi người đều mặc giống nhau, nên chỉ có chiếc khăn là điểm phân biệt. Thôi thì đủ các kiểu dáng, kích cỡ và cách thắt khăn. Các anh em cứ gọi là hoa mắt luôn”.

Thắt lưng cũng là một món đồ được nhiều chị em chú ý, tuy nhiên, không phải đồng phục nào cũng có thể giúp chiếc thắt lưng này được “thể hiện” nên ở công sở, thời trang thắt lưng thường kém phong phú hơn một chút.

Từ quần áo đến váy vóc

Đối với những công sở không yêu cầu mặc đồng phục, thì đây chính là một thiên đường của mốt. Chuyện những chị em có khi hai, ba tuần không mặc lại bộ trang phục nào đôi khi là chuyện “thường ngày ở huyện”. Nhất là mỗi dịp chuyển mùa, ở công sở sẽ có một cơn lốc thời trang cuốn tất cả chị em theo.

Chị Mai Thục (nhân viên văn phòng) chia sẻ: “Hễ một người nào trong phòng có cái quần hay cái áo mới nào là y như rằng hôm đó sẽ mất kha khá thời gian để mọi người hỏi han về giá cả, nơi may mua và bàn về mốt. Ngay hôm sau hoặc vài hôm thôi, sẽ thấy những kiểu dáng tương tự, na ná hoặc khác biệt hẳn nhưng cùng thể loại (ví dụ như cùng là áo vest lửng) tràn ngập phòng làm việc”.

Một số chị em ưa dùng quần áo, số khác chỉ chọn váy làm trang phục đến công sở. Thôi thì xuân, hạ, thu, đông, mỗi mùa mỗi sắc mỗi tông. Có những người mỗi mùa sắm rất nhiều, nhưng đến mùa này năm sau, có những thứ váy không hề thấy được diện lần nào nữa dù có thể khẳng định nó còn đẹp và mới. Lý do là mỗi năm sẽ có xu hướng thời trang riêng, và những thứ lỗi mốt sẽ được nằm lại nơi đáy tủ.

Chị Xuân Bình (doanh nghiệp nước ngoài) cho hay: “Năm nay màu xanh lá và màu cam rất hot. Mình lại chẳng có chiếc váy nào màu này. Nhìn mọi người mặc mà sốt ruột quá. Hôm qua vừa phải đi shopping một vòng, may cũng tậu được mấy cái khá ưng”.

Tiền là vấn đề không nhỏ

Tuy nhiên, không phải chị em nào cũng có điều kiện thể chạy theo mốt như thế. Tại công sở sôi động thị trường thời trang, ở góc nào đó vẫn có những chị em ngồi rất lặng lẽ.

Chị Mai Quỳnh (nhân viên thuế) cười nhẹ nhàng: “Mốt thì ai mà chả thích hả em? Nhưng mỗi người một điều kiện, một hoàn cảnh. Những em diện dàng hầu hết là chưa có chồng, không có gì phải lo toan. Hoặc là những em có chồng nhưng gia đình có điều kiện về kinh tế. Lương mình chỉ để mua sắm linh tinh bản thân và đôi khi được chồng hỗ trợ thì mới diện vậy được. Mình đây chồng cũng công chức nhà nước, lương ba cọc ba đồng, hai đứa con đang tuổi ăn tuổi học thì đành làm khán giả cổ vũ cho những buổi diễn thời trang ấy thôi”.

Và đôi khi, nhiều người bị cuốn vào cơn lốc ấy một cách rất thụ động, rất mệt mỏi, nhưng “thua trời một vạn chẳng bằng kém bạn một ly”.

Chị Thùy Dung (giáo viên tiểu học) thở dài: “Không hiểu sao chị em đi làm lương giống nhau, mình thì thu vén mãi mới đủ chi tiêu mà đồng nghiệp thì nhiều người dư dả thoải mái thế. Cũng không phải đua đòi gì đâu. Nhưng ở một nơi toàn người diện ngất trời, mình úi xùi quá cũng dễ bị coi thường. Cũng đành chắt bóp, dành dụm mua lấy một hai cái”.
Trời chuyển lạnh, lại một mùa thời trang mới bắt đầu…